Bóng tối và Ánh sáng

Đạo sư Duy Tuệ (Hà-nội 25/12/2001)

 

Bóng tối trong phòng không biết từ đâu lại

Chỉ biết nó không còn khi ánh sáng tràn vào

 

Bóng tối đi đâu rồi cũng chẳng biết

Chỉ biết rằng nó sẽ trở lại khi vắng bóng ánh sáng  

 

Về tâm:

 

Aùnh sáng của tâm không phải là tri thức

Nó chỉ là công cụ cho ánh sáng của tâm khi cần dùng

Tâm cũng có sự tăm tối không biết từ đâu

Biểu hiện của bóng tối tâm là

Lòng tham muốn, sự nóng giận và ảo tưởng

Tâm sẽ sáng lên khi có sự nhận biết về tâm

Tâm sáng là ruộng phước cò bay thẳng cánh

Khi tâm tối là địa-ngục hay hoạ cận kề

 

Thay vì ra công tìm miếng cơm manh áo

Ta nên ra sức dọn lại phước điền

Nhìn bên trong tâm mình và nhận biết về nó

Aáy là cách sống của bậc thiền giả

Nếu cứ thường nhìn và thường nhận biết về tâm

Như trong phòng lúc nào đèn cũng sáng

 

Lúc nào tâm không hướng vào trong

Ta tự biết trong phòng đèn đã tắt

Khổ đau cũng từ ấy mà thôi.

 

Về xã-hội:

Những mặt tiêu cực của cuộc đời là bóng đêm

Nó luôn thường có

Chúng ta không nên than trách những điều tiêu cực

Chúng ta biết rồi:ánh sáng về thì bóng tối ra đi

Nếu mọi người thường chú tâm vào tiêu cực

Cũng có nghĩa là đem ánh sáng vào đời

Thì tất nhiên tiêu cực không đủ nhân duyên xuất-hiện

Nếu có trách chăng ta nên trách

Đã không cùng nhau thường xuyên dòm ngó vào tiêu cực

Đồng thời cũng phải nhắc nhau thường nhìn ngó tâm mình.

 

Sự nhìn ngó là cuộc vận-hành liên–tục

Dứt khoát không được thoả mãn tạm dừng

Chỉ có vậy thì xã-hội mới thường có ánh sáng văn minh.

 

                                                DT