HÀNH TRANG VÀO ĐỜI

Dạy con vào đời

Ta nói cho con những lời chân thật

Con không tìm hiểu con đến từ đâu

Chết đi về đâu

Không có ích cho con những câu hỏi ấy.

Chỉ cần biết con có hai phần:

Thể xác và tinh thần

Mỗi phần được cấu tạo ra sao

Và hai phần liên hệ như thế nào.

Con sẽ thấy chúng trống rỗng

Không ai là chủ của chúng

Chúng không chủ của ai

Ý niệm cái tôi của con không khởi.

Như thế như thế con ơi

Dần dần hạnh phúc hiển lộ

Hạnh phúc chính là con

Con chính là cõi hạnh phúc tuyệt vời

Và này con ơi,

Con đừng mong phô trương hạnh phúc

Như món hàng cho khách hàng thẩm định giá trị

Không ai hiểu và thấy hạnh phúc của con

Hạnh phúc ấy chân thật.

Rồi con sẽ thương yêu tất cả

Rồi con sẽ cầu nguyện cho tất cả

Được hạnh phúc như chính mình vậy.

Con cứ học và góp nhặt những kiến thức cuộc đời

Những kiến thức này giúp con đắp đổi đối phó với đời

Nhưng con đừng tin rằng kiến thức này quyết định hạnh phúc của con.

Con sẽ khám phá một kho tàng mật trí.

Mật trí, này con, không lìa đời

Trí xử sự với đời mà không bị đời cột trói

Vì trí này thấu rõ con, thấu rõ cuộc đời

Không lầm lẫn được!

Trí này là hành trang vào đời của con

Đối với con, đời không còn bí mật

Đời rõ ràng mọi thứ mọi nơi

Con dạo chơi mà không vướng bận chuyện gì.

Con hãy tập nhìn đời bằng mật trí

Những trái ngang con lộn lại dễ dàng

Rồi từ đây tim con đổi màu

Từ màu đen của tình chiếm hữu

Sang màu vàng trải khắp tình thương.

Nay con đang bước vào đời

Nhờ mật trí mà con gọn gàng nhanh nhẹn.

Con đến và đi không để dấu

Con thấy đời mà đời chẳng thấy con.

Nếu con dùng kiến thức của đời

Chỉ có kiến thức của đời không thôi

Con sẽ ở mãi trong bùn càng quậy càng lún sâu trong đó

Có mật trí con lội trong bùn mà bùn không đục

Con đi ra chân không dính chút bùn

Mật trí ta sẽ chỉ dạy riêng con

Khi con thấy thực sự cần đến

Còn bây giờ con hãy để tâm về nó

Nó mới chính là con thực sự!

Back to Top

Câu chuyện lìa đời của bà

Ta kể con nghe

Bà của các con đau khổ lìa đời những giây phút cuối

Ta nhớ ngày Bà biết phải vĩnh biệt người thân

Bà đau đớn nắm chặt tay ta

Không cho rời xa nửa bước

Nhìn những người thân đang xúm lại

Bà dạy rằng:

“Con đừng đưa mẹ về quê

Vì ở đó không có các con, cha và các cháu”

Cơn đau của bịnh ung thư dữ dội

Bà lướt qua để cố giữ được ta

Ta vô cùng đớn đau nhìn Bà ngậm ngùi!

Và sơ ý đã khuyên Bà

Về thăm các Cậu Cô Dì lần cuối!

Bà không bằng lòng và hốt hoảng khóc khôn cùng

Chiều hôm ấy Bà vĩnh biệt mọi người

Như để không còn thấy cảnh về quê cô độc!

Bao năm tháng ta không biết làm sao đền ơn mẹ

Bỗng dưng một ngày ta phát nguyện quy y

Dưới gốc Bồ Đề, ngay Toà Kim Cương

Nơi chư Phật thường thị hiện cứu đời

Nhân duyên này ta đáp đền công ơn cha mẹ, Tổ tiên.

Ngay lúc ấy ta tự biết các đấng sinh thành

Đã hoà trong ánh sáng chư Phật

Không còn lang thang làm ma đói hay quỷ dữ

Ta tự biết rằng đã tròn bổn phận

Trong hoá thân một kiếp con người.

Hình ảnh Bà đau thương trong phút cuối

Đã thức tỉnh ta tập xa lìa luyến ái

Và thuần thục rời lìa luyến ái

Trong lúc còn mạnh khoẻ tinh khôn

Để ngay đây ta hoà trong hào quang chư Phật

Chẳng cần phải đợi đến phút sau cùng

Nếu như ngày ấy ta nói với Bà rằng

Đừng luyến ái một thứ gì ở cõi đời tạm bợ

Kể cả những gì thân thiết nhất

Thì làm gì có đau khổ biệt ly.

Back to Top

Ông vĩnh biệt cõi đời

Ta kể lại cho con nghe

Chuyện vĩnh biệt cõi đời của Ông nội

Nhớ một quãng đời dài của Ông

Vất vả dãi dầu nắng mưa bệnh hoạn

Nhẫn nhục nuôi con bầy con khờ khạo không nhờ vả được gì

Ông quên bệnh lao phổi của mình

Mà nơm nớp lo cho những điều bất hạnh của các con

Khi Ông thấy con cháu sum vầy vui tạm

Ông lại sắp xếp vĩnh biệt ra đi

Ta nhớ hình ảnh của Ông tỉnh táo trong mọi vấn đề

Tận những ngày sau cùng Ông vẫn ung dung tự toại

Tắm rửa thay đồ chờ đón phút ra đi

Đến nỗi Ông không cho các con bận bịu về phút lâm chung của mình

Nghe cô út kể rằng

Ông theo dõi cái chết diễn ra từ chân lên đến đầu

Khi cái chết đến tim Ông quá mệt

Rồi Ông từ biệt đứa con út thân yêu

Và nhắn lời dặn dò:

“Các con đùm bọc lẫn nhau”

Ông còn dặn: “đừng báo cho các anh chị bỏ việc về sớm lo cho Cha

Cứ để đến cuối ngày sẽ về lo cũng không muộn!”

Ông thực sự đã cắt lìa luyến ái

Với đời, với quê hương và với các con

Ông đã giải thoát trong từng hơi thở

Mặc thân đau mà tâm bình thản lạ lùng.

Bài học Ông để lại cho con cháu:

Cuộc Sống Vô Thường đừng luyến ái thứ chi.

Back to Top

Khi con giận

Này con

Cứ mỗi khi con giận dữ

Ta nhìn thấy rất đau lòng

Và thương con vô hạn

Nghĩ trong đời trước con bị áp bức tận cùng

Giờ đây ta muốn dạy con

Hãy nhìn cái giận của mình

Như sóng thần biển cả

Gào thét và tàn phá dữ dội

Khi những trận cuồng phong chấm dứt

Những dao động của mặt biển không còn

Sóng thần lặng vào biển cả

Mặt biển hiền hoà trìu mến làm sao

Biển bây giờ êm ả biết bao

Đem lại cho đời vẻ đẹp và niềm vui

Người với biển và cảnh vật

Bình yên và hùng tráng lạ lùng

Cũng vậy con ơi khi không còn nóng giận

Con và những liên đới quanh con

Trở thành thiên đàng tại thế

Này con còn những việc này

Con phải thường xuyên chú ý

Đến oai nghi đi đứng nằm ngồi

Và nói năng tỉnh táo bình tâm

Con phải thường kiểm soát như vậy

Kiểm soát chặt chẽ Thân, Khẩu và Ý

Đừng để chúng phạm lỗi không thanh tịnh

Đó là cách con mở dần kho từ bi và trí tuệ tự nhiên

Con sẽ thấy kho tàng vô giá này tự động hiển bày

Kho tàng này đã sẵn có trong con

Con chỉ cần đừng để thân, khẩu, ý phạm lỗi

Con không cần suy nghĩ tìm tòi về kho tàng

Tự nó sẽ hiển hiện

Nó chính là con người thật của con.

Back to Top

Một trạng thái tâm không tả được

Này con

Ta nói cho con nghe điều quan trọng

Ta nhớ lại rồi ở trong mỗi chúng ta

Ai ai cũng có một trạng thái tâm tuyệt vời

Một trạng thái tâm không có một gợn buồn

Một trạng thái tâm không chút khổ đau

Một trạng thái tâm không chút giận hờn

Một trạng thái tâm vắng bóng niềm lo nỗi sợ

Một trạng thái tâm không một gợn tham lam

Một trạng thái tâm không nghĩ xấu cho ai điều gì

Một trạng thái tâm không tìm đâu ra một chút bất thiện

Một trạng thái tâm vắng bặt chữ “tôi”

Một trạng thái tâm không tìm đâu ra bến bờ giới hạn

Một trạng thái tâm không thấy có gia tài

Một trạng thái tâm không thấy có tiếng tăm, danh lợi

Một trạng thái tâm không thấy kẻ thân, sơ

Một trạng thái tâm không chứa quá khứ, tương lai và hiện tại

Một trạng thái tâm không tìm thấy khung trời riêng lẻ

Một trạng thái tâm không có kiêu căng quyền lực

Một trạng thái tâm không bỏn xẻn hẹp hòi

Một trạng thái tâm không hung tàn gây chiến

Một trạng thái tâm không mưu mô thủ đoạn hại người, hại vật, hại môi sinh

Một trạng thái tâm không rượu chè, hút xách

Một trạng thái tâm không dâm loàn đốn mạt

Một trạng thái tâm không đâm thọc người nào

Một trạng thái tâm không nghĩ đến đời sau, đời trước

Một trạng thái tâm hoàn toàn vắng lặng…

Tâm này quý lắm con ơi!

Tâm này cho con hạnh phúc tròn đầy

Tâm này cho con sự thấy biết tự nhiên, rõ ràng, không xúc động

Sự thấy biết này chính là tâm quý giá

Khi nào con cần nó cho con trí tuệ tối thắng

Nó thường sản sinh ra cái thắng trí tự động để con dùng

Nó thường tiết ra lòng từ bi vô hạn

Cho con người ở thế giới này và tất cả những gì hơn thế

Nó thấy tất cả hiện tượng thật rõ ràng từ nội tâm đến ngoại cảnh

Nó cung cấp cho con trí để sử dụng các kiến thức thế gian

Nó vốn bình yên, vốn đã sẵn sàng

Con hãy biết về nó và thường nghĩ về nó

Rồi tự nó, nó trao cho con hạnh phúc.

Back to Top

Hồi tưởng (1)

Ta kể con nghe

Cách đây đã lâu xa

Ta thường nghĩ về cái gọi là tư tưởng của mình

Không biết nó từ đâu đến và hình thành ra sao?

Do mẹ cha truyền qua dòng máu?

Do trời định sẵn hay cha mẹ trao lời?

Do học đường cung cấp hay xã hội luyện rèn?

Hay tự mình nỗ lực hình thành bằng nhiều cách?

Nhưng một vấn đề con quan trọng hơn thế nữa

Ta biết rằng nó chi phối cả đời ta

Và ta mặc nhiên chấp nhận nó vững bền và dẫn đường ta đi!

Rồi một ngày kia dưới gốc Bồ đề nơi Ngài Thích Ca thành đạo

Ta tự hỏi rằng nếu tâm tưởng không có thì sao?

Thì trên đời này không có gì cả, kể cả Phật

Ngay tại đó toàn khối ý tưởng vỡ tung

Ta như con chim Đại Bàng ra khỏi lồng tâm muôn kiếp

Mười lăm ngày đêm tâm thức ta ngừng làm việc

Ngừng làm việc theo thói quen của nó

Gia tài kiến thức của ta hoàn toàn sụp đổ

Cả kho ý tưởng không còn chỗ dựa

Mười lăm ngày ta trải qua kinh nghiệm tuyệt vời!

Ta biết rằng những ý tưởng do duyên sinh

Mà lâu nay ta lại muốn giữ gìn

Nên nó mới làm ta khổ

Và ta đã sống với vô vàn bất toại

Để góp nhặt vào phút giây hạnh phúc.

Lúc thì thấy khổ đau vì nghèo túng

Khi dư tiền chẳng thấy hạnh phúc ở đâu

Nào ngờ đâu nó sẵn đây rồi

Chỉ cần dừng lại mọi tham vọng

Hạnh phúc hiển bày đầy đủ hiện tiền

(25/10/99 - Nông trang Lạc An, Bình Dương)

Back to Top

CAM LỒ