|
|
|
Cái đẹp của giống Việt Là biết vận dụng Trí tuệ phương tiện của
thế gian Để khám phá chính mình Trên ý nghĩa đó Đạo Phật từ Ấn và Trung Vào Việt Nam khoảng hai nghìn
năm nay Các nhà truyền giáo Giới thiệu những lời
Phật Thích Ca dạy Theo nhiều kiểu khác nhau Nhưng sau hơn một ngàn năm Người Việt tiếp cận
với kinh sách Phật giáo Đến thế kỷ mười ba Đức vua Trần Nhân Tông
trị vì Người đã công bố với toàn dân Việt rằng: "Bụt
ở trong nhà Chẳng phải tìm xa Nhân khuấy bản nên ta tìm Bụt Đến Cốc hay chính Bụt là ta" Rằng Phật tại tâm ta Tại quên điều quan trọng
ấy Mà ta cứ đi tìm Phật ở bên
ngoài Khi thức tỉnh được điều
ấy Thì chính ta đây là Phật Chữ Phật đây không
phải ông nào Chữ Phật đây chỉ chung
cho người thức tỉnh người chứng ngộ, người
giải thoát, người có tâm tự do tuyệt đối, người không
đánh mất mình trong trí thức Cho nên Trần Nhân Tông tuyên
bố: "Biết chân như, tin bát nhã Chớ còn tìm Phật tổ Đông Tây" Đức Phật Thích Ca cũng xác
nhận rằng: "Có vô lượng chư Phật" "Tất cả chúng
sanh đều có Phật tánh đều có tìềm năng Phật và sẽ thành Phật" Trạng thái Phật là trạng
thái tâm vô tâm tưởng Nên ngài Trần Nhân Tông tuyên
bố: "Hãy xá vô tâm Tự nhiên hợp đạo" Những lời tuyên bố ấy Lan rộng khắp nhân gian Mãi đến hôm nay Hầu như mọi người dân
Việt Tin tưởng và nhận rằng Phật chính tại tâm ta Tu Phật là nhận biết
Phật của mình Và để cho Phật của mình
làm việc Thậm chí nhiều người tín
đồ đạo Chúa Cũng nhận ra rằng Nếu có Chúa Thì chính tại lòng ta Có lần tôi đến thăm một
làng Hồi giáo Tại tỉnh Đồng Nai nước
Việt Tôi trò chuyện với vài tín
đồ nam giới Họ nói rằng Sau nhiều lần làm lễ cầu
nguyện Thánh A-La Tại chính lòng ta Chính những tín đồ Thiên
Chúa Họ rất tâm đắc lời Chúa dạy: "Hãy
dành trọn tình thương cho Chúa Và hãy yêu thương mọi người chung quanh như yêu thương chính
ta vậy" Chúa là tình thương Hãy dành trọn tình thương
cho Chúa Nghĩa là cái đáng thương yêu
nhất Chính là tình thương vô điều
kiện Hãy thương yêu mọi người
quanh ta Như chính ta Một người sống như vậy Nếu Chúa không phải tại lòng
ta Không phải ta Thì ta là ai? Sự đẹp đẽ nhất của người
Việt hôm qua, Hôm nay và mai sau Là họ nhận ra rằng Họ chính là một khối
khổng lồ Vô biên tình thương Bất kể họ thuộc tôn giáo
nào Tôn giáo chỉ là Lớp áo bên ngoài Giúp họ vui với cộng đồng
tương ứng Còn thật tận bên trong Họ tự biết rằng Họ chính là Phật, là Chúa,
là A-La! Là lòng thương yêu tất
cả muôn loài! Là sự sáng suốt, đoàn
kết vượt qua gian khổ Để cùng nhau xây dựng
cuộc sống ấm no Nhưng nếu là những người
không phải giống Việt Chưa chắc họ đã công
nhận điều ấy Họ chỉ hướng về Tiền bạc và quyền lực Cùng với sự thoả mãn khoái
lạc xác thân Họ không cần Phật Chúa bên
trong Họ không dám nhận nếu đó
là điều có thật Họ thích nhân danh Phật, nhân
danh Chúa Chứ họ không muốn nhận
ra chính mình Là Phật, là Chúa! Nhân danh thì dễ thoả thích
điên cuồng Không cần chia sẻ Còn nếu nhận ra Họ cảm thấy mất đi bản
ngã! Cho nên có người nói: "Thà sống ở địa
ngục trần gian hơn là
chấp nhận thiên đàng" Còn người Việt thì sao? Không từ chối quyền lực Không từ chối danh vọng Không từ chối vàng bạc châu
báu Họ cho đó là phước báu
của họ Họ không điên cuồng tạo
ra nó Nhưng họ không từ
chối khi nó đến Họ không sử dụng nó trong
trạng thái Tham sân si Họ sử dụng nó trên nền
tảng đạo lý Việt Nam Ấy là sự văn minh của người
Việt Là vẻ đẹp, là đạo lý,
là thiêng liêng của người Việt.
DUYTUỆ |