|
“Số
đời một màn kéo
Tình người
đôi mắt ngân”
(trích
Trần Nhân Tông toàn tập của Lê Manh Thát)
Đọc hai câu kinh trên tôi không cầm được xúc động khi tôi
kéo một khoảng thời gian cách đây hơn bảy trăm năm về
trước mặt để nhìn thấy Phật Hoàng Trần Nhân Tông trong
những ngày cuối đời từ núi Yên Tử về kinh thành Thăng
Long thăm người chị ruột là Công chúa Thiên Thuỵ bị đau
nặng sắp qua đời.
Biết chị không thể ở lại với đời, Ngài dặn dò:
"Khi thời tiết đến chị cứ đi, nếu có Diêm Vương
hỏi chị trả lời chờ em tôi là Trúc Lâm Đại sĩ sẽ đến".Từ
giã chị, Ngài ngủ qua đêm tại chùa Siêu Loại, sáng hôm
sau lên đường về núi Yên Tử qua chùa Thôn Hương Cổ Châu,
Ngài đề lên vách bốn câu:
“Số
đời một màn kéo
Tình người
đôi mắt ngân
Cung ma
chật hẹp lắm
Cõi
Phật khôn xiết xuân”
Hai câu sau tôi đã nói trong bài: “Cung Ma Cõi Phật”
Tôi thật sự xúc động “Số đời một màn kéo, tình người
đôi mắt ngân”. Sinh ra trong cõi đời nầy chúng ta bị động
hoàn toàn, rồi đóng không biết bao nhiêu vai trên sân khấu
cuộc đời. Khi màn kéo chúng ta không thể đóng được vai
nào nữa. Chúng ta bị đặt vào các vai diễn một cách bất
đắc dĩ trong một chuỗi dài các vỡ bi hài kịch, cười ít
khóc nhiều. Hai con mắt chúng ta không lớn lắm, những
giọt nước mắt mỗi khi chảy cũng không nhiều lắm, nhưng
cả một đời hai dòng suối nầy không dứt, đời nầy
rồi vô lượng đời nữa cộng với vô lượng đời đã
qua có lẽ nhiều hơn nước của đại dương!
Không ai không khóc, từ người dân thường đến các bậc
quân Vương, từ người nghèo khó đến những người giàu
sang phú quý tột đỉnh! Biết vậy, chúng ta nên sống vị
tha, thông cảm lẫn nhau, đừng ganh ghét nhau, dừng nói xấu
nhau, đừng hãm hại nhau, đừng mưu toan đê tiện với nhau.
Tất cả những tâm xấu xa đó là “cung ma chật hẹp lắm”.
Có những thế giới khác bên cạnh thế giới khổ đau nầy.
Những thế giới đó đẹp lắm, đó là” cõi Phật khôn
xiết bao”. Ngoài cõi
Phật ra cũng còn có các cõi khác thấp hơn chung quanh ta như
cõi Thánh, cõi trời, cõi A-tu-la, cõi người, cõi ngạ quỹ,
cõi súc sinh, cõi địa ngục. Có các Thánh và các Mẫu nhưng
các vị ấy sống nhiều tình thương và rất hiền hoà. Các
Ngài không lừa lọc, các Ngài sống bằng con tim chứ không
sống bằng trí. Nếu các vị ấy dùng trí để sống thì cũng
không thoát khỏi cảnh “tình người đôi mắt ngân, cung ma
chật hẹp lắm”.
Duy-Tuệ |